Tâm Sự Tuổi Già

Hạnh phúc là do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của hạnh phúc. Niềm vui ẩn chứa trong những sự vụn vặt nhất trong cuộc sống con người phải tìm lấy. Hạnh phúc – vui sướng là cảm giác ở trong tâm trạng.

Thời gian hối hả đi mau, tuổi đời chồng chất, mới đây mình thấy bổng già. Chỉ có biết đời, hiểu đời thì con người thì con người chúng ta mới có cuộc sống thư thả, vô tư, thanh nhàn, thoải mái được.
Qua một giờ là hết một giờ nữa. Qua một ngày hết một ngày nữa, qua một ngày biết ta sống thêm một ngày nữa. Qua một ngày cuộc sống ta lời được một ngày.

post-23
Hạnh phúc là do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của hạnh phúc. Niềm vui ẩn chứa trong những sự vụn vặt nhất trong cuộc sống con người phải tìm lấy. Hạnh phúc – vui sướng là cảm giác ở trong tâm trạng.
Thời gian, hối hả, không ngờ!

Nó đi, đi mãi không chờ, chờ ai!

Tuổi già chồng chất, ai hay!

Ngoái lại nhìn mới thấy mình nay tuổi già.
Tiền bạc không phải là tất cả nhưng cuộc sống phải có nó. Đừng quá coi trọng đồng tiền, cũng không nên so bì người này vầy, người kia khác, còn ta sao không có. Suy cho cùng tiền bạc là thứ ngoại thân. Lúc ta sinh ra chẳng có trong tay, khi chết chẳng ai mang theo. Nếu có bạn bè nghèo cần giúp thì cố gắng hết mình, đó là niềm vui tuổi già. Nếu tiền mua được sức khỏe, niềm vui thì tại sao ta không làm ? Nếu có tiền mua được an nhàn, thì cần chớ ? Người khôn biết kiếm tiền, biết xài tiền. Hãy chủ động chỉ huy đồng tiền có nhân, có nghĩa, đừng để đồng tiền vô nhân, vô nghĩa sai khiến chi phối được mình.

Quãng đời còn lại rất ngắn thì càng phải tranh thủ làm cuộc sống nó thêm phong phú. Người già hãy thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, đừng ôm ấp cái lỗi thời. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi. Luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống. Sống có ích cho nước non. Như Nguyễn Đình Chiểu nói : “Sống trong trời đất phải có công gì với núi sông”. Nghĩa là ích nước lợi nhà, thì nên sống. Phải biết hưởng thụ thành quả công nghệ cao đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

“Quan nhất thời, dân vạn đại”. Dù làm quan nhỏ hay làm quan lớn, rồi cũng về hưu, về nhà, về với xóm làng. Địa vị con người chỉ tạm thời mà thôi. Vẻ vang là của quá khứ. Chỉ có sức khỏe là của riêng mình. Tài sản của cải của cha mẹ, rồi sẽ của con cái. Cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng. Con nuôi cha mẹ tính tháng, tính ngày. Con ốm đau, cha mẹ lo đầu tắt, mặt tối. Cha mẹ ốm đau con cái nhìn một cái, hỏi vài câu thăm hỏi là đủ rồi. Tiền bạc của cha mẹ con ăn xài thoải mái. Còn cha mẹ cần xài tiền của con không phải dễ. Nhà cửa của cha mẹ là của con, nhà cửa của con không phải là nhà cửa của cha mẹ.
Con người trong xã hội, tạo hóa đã xây dựng cha mẹ phải lo cho con cái từ mới sinh đến trưởng thành. Lo từ việc nhỏ nhất đến việc lớn nhất, đó là nghĩa vụ trách nhiệm là niềm vui không hy vọng báo đền, chớ báo đền, tự làm khổ mình. “Mưa từ trên mưa xuống”.

Vậy thì cha mẹ ốm đau trông cậy nhờ ai? Trông cậy vào con cái ư! Nếu ốm đau nằm liệt giường kiếm đứa con báo hiếu đến bên giường rất hiếm nhưng cũng có. Vậy thì trông vào bạn đời ư? Người đó cũng yếu đuối, có muốn đỡ đần dẫn dắt cũng hết nổi. Nhưng còn đỡ hơn, vì còn lòng chung thủy vợ chồng đầu ấp tay gối sống chết bên nhau (cũng có một số người vợ cũng quá tệ, không làm được việc đó).
Chỉ còn cách nhờ vào đồng tiền thôi? Chỉ còn cách đó, lúc này còn cách điều khiển đồng tiền giúp ta thôi.
Thực sự sung sướng và hạnh phúc trong đời những người già, tùy thuộc vào sự tận hưởng, thưởng thức nó ra sao? Người hiểu đời rất quý trọng, biết thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa, làm sao cho cuộc sống phong phú hơn, giàu ý nghĩa cuộc sống tuổi già.
Già rồi cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống. Nhìn lên ta chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình – “Biết đủ” thì trong lòng lúc nào cũng vui rồi.
Tập cho cuộc sống đam mê vui vẻ, tự tìm niềm vui, vui vẻ với mọi người, làm từ thiện, giúp đỡ mọi người gặp khó khăn, tàn tật, đó là niềm vui của tuổi già.

Con người ta, vốn chẳng phân biệt giàu nghèo, sang hèn, tận tâm lo công việc, đó là cống hiến. Có thể yên lòng “…Phải có công gì với núi sông”, không hổ thẹn với lương tâm là đủ rồi. Con người cuối cùng cũng về với thiên nhiên, đất mẹ, ăn của thổ trả về thổ, đó là luật tự nhiên không ai tránh khỏi.
Cuộc sống tuổi thọ cao không bằng ghế cao. Ghế cao không bằng thanh cao.
Gần hết cuộc đời lo sự nghiệp. lo gia đình, lo cho con cái…Bây giờ thời gian còn không nhiều, nên giành cho mình, cho bản thân. Sống thế nào cho vui, việc gì thích cứ làm. Nên sống thật với mình.
Là con người trong xã hội không sao sống cầu toàn nổi. Có khi do cầu toàn mà tạo nên khổ sở. Chẳng mà thản nhiên đối mặt với thực tế cuộc sống thế là tốt.

Tuổi già cái tâm không già thế mà già là không già. Tuổi không già, tâm già thế là già.
Sống phải năng động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá cực khổ không đủ chất dinh dưỡng, quá nhiều thịt cá thì dư thừa đạm. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào dễ bực bội. Mọi thứ đều “vừa phải”.

Không nên tự tạo ra các loại bệnh như hút thuốc lá, uống nhiều rượu, ăn uống độ lượng vừa phải đừng quá nhiều. Hãy khám bịnh có định kỳ, đừng để khi bịnh rồi mới trị bịnh, “…phòng bệnh hơn trị bệnh”. Khi có bệnh mới đi trị là trễ. Phải biết chăm sóc bản thân mình.
Ăn uống phải độ lượng đừng để khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, thì trễ quá.

Chất lượng cuộc sống người già cao hay thấp tùy thuộc xử lý tư duy.
Dùng tư duy hưởng lợi để thiết kế cuộc sống thì tuổi già phong phú hơn, cuộc sống thêm hương, thêm vị. Tư duy tiêu cực, cuộc sống, tâm lý bi quan, sống vậy mau già, mau chết.

Bài cùng chuyên mục