Thọ Bát

 

Bát cơm ai sắm cực lòng

Ta dùng phải nhớ tấm công ơn người

Vì nguồn sống phải mượn hơi

Ví như chén thuốc chữa vơi bệnh tình

Ráng tu trước độ thân mình

Sau lo độ tận chúng sanh mê lầm

 

Thức ăn này từ đâu đem đến.

Phải chăng vì người mến đạo lành.

Thương ai chin chắn tu hành.

Thảo lòng nhịn miệng kính thành cúng dâng

Tay thọ lãnh băng khuân tự nghĩ

Đức hạnh mình thọ thí đáng không

Món vay món trả phải đồng

Người dâng vật quý là mong phước lành

Ngăn tham luyến không sanh lòng quấy

Dứt lỗi lầm chẳng thấy miếng ăn

Lẽ nào tập tánh khó khăn

Chịu theo khẩu nghiệp tự trăn trói mình

 

Cơm như món thuốc linh chữa bệnh

Ta người đâu phải tính phương châm

Tam dục nhưng chẳng luyến tâm

Đã không tham nhiễm nào lâm tội tình

Giờ thọ thực nhắc mình tinh tiến

Đạo được thành chí nguyện mới thành

Độ rồi cả thảy chúng sanh

Cũng như thọ hưởng phước lành hôm nay.

Bài cùng chuyên mục